Trang chủ Tình yêu Cám ơn em, người vợ vĩ đại của anh!

Cám ơn em, người vợ vĩ đại của anh!

Cập nhật: 15:03, 09/03/2017

Mỗi khi cầm trên tay tờ báo, đọc đến mục “Thư bạn đọc” và dõi mắt theo lời tâm sự cũng như bày tỏ lỗi lầm của một ai đó với bác sĩ tâm lý, tôi chỉ cười khẩy rồi vứt sang một bên. “Thật nực cười và tầm thường” chính là suy nghĩ của tôi vào những lúc đấy. Và giờ thì tôi lại viết lên đây để giãi bày cho nỗi ân hận cùng sự biết ơn vợ của mình.

Tôi vốn là kỹ sư xây dựng, vợ tôi là giáo viên của một trường tiểu học. Tôi không bao giờ cho phép bản thân mình làm vợ mình buồn và cũng chưa bao giờ dối gian cô ấy. Vợ tôi là người phụ nữ khôn ngoan, hết mực vì gia đình và luôn hiểu cho công việc “đi sớm về khuya của tôi”. Là một kỹ sư, tôi không tránh khỏi được những bàn tiệc cùng đồng nghiệp, sếp lớn và những mối quan hệ làm ăn. Hôm đó, tôi cùng mọi người ăn, uống thâu đêm, tôi nghe các sếp rủ nhau đi “tăng hai”. Thuật ngữ “tăng hai” này có khá nhiều ý nghĩa, trong cơn say, tôi cao hứng đi cùng các sếp chỉ để thể hiện “bản lĩnh đàn ông”. Tôi được mọi người cặp kè đến phòng của một cô gái rất xinh, trong ánh sáng gợi tình, cô gái ấy mời gọi khiến tôi không kiềm chế được “sự trỗi dậy” của dục tính. Tôi cùng cô gái ấy đê mê mà không nhớ rằng có ai đó đang đợi mình về. Sáng hôm sau, khi trở mình, nhìn thấy kế bên chẳng phải vợ mình, tôi hoảng hốt và mang trong mình một cảm giác tội lỗi vô cùng. Sau khi quăng cho cô gái ấy tiền, tôi lao vào phòng tắm, cố gắng chà sát cơ thể mình thật sạch, tôi mong có thể sạch sẽ. Nhưng sạch người có thể sạch lòng? Về đến nhà, cô gái nhỏ của tôi nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ hoe và sưng húp, có một bàn tay vô hình nào đó len vào bóp nghẹn trái tim tôi làm tôi suýt tắt thở. Chạy đến ôm em trong tay và không tiếc hôn vào đôi mắt, đôi môi của em, dù cho em có cố chống cự, đẩy tôi ra nhưng tôi yêu vợ. Cuối cùng, vòng tay em buông lơi và ôm lấy tôi thật chặt. Chúng tôi cuốn nhau vào “mây mưa”, đây là chiêu thức mà tôi nghĩ sẽ làm em xiêu lòng và tha thứ. Chỉ có tôi là hiểu vợ tôi nhất, cô ấy thật sự tha thứ cho tôi. Vài tháng sau, chúng tôi chào đón tin vui vì sắp có con đầu lòng. Chúng tôi cùng nhau mua quần áo, giày cho con. Chăm sóc cho vợ và chào đón sự ra đời của con yêu. Cuối cùng thì ngày vợ tôi “vượt cạn” cũng sắp đến, cô ấy bỗng có những cơn đau lạ thường, tôi và gia đình đưa em vào viện và mọi thứ như sét đánh ngang tai khi tôi nghe bác sĩ thông báo, vợ tôi bị giang mai và sinh non, hiện có thể sinh em bé nhưng hậu quả là phải cắt bỏ một bên tử cung. Vợ tôi đã rất hoảng sợ và khóc thật nhiều nhưng không có đủ thời gian, chúng tôi phải để con ra đời sớm hơn. Vợ tôi đau đớn một mình trải qua cơn phẫu thuật và biết rõ căn bệnh này là do ai gây ra. Tôi đứng bên ngoài mà như thể bị đang ở dưới hố sâu, mọi thứ thật lạnh lẽo và trống rỗng. Tôi chỉ muốn gieo mình xuống nơi nào đó để tạ lỗi với vợ và con của mình. Ca phẫu thuật thành công, tôi ở cạnh để khi em tỉnh dậy, em sẽ thấy tôi và thỏa sức mà trách mắng. Nhưng không như tôi nghĩ, em nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe và hỏi: “Chắc anh sợ lắm, có phải không? Em không sao, ông xã à! Anh đừng lo nữa nhé!” Ngay giây phút đó, tôi như được em cứu rỗi, cảm thấy mình vừa đi qua cơn bão cuộc đời nhờ vào bàn tay nâng đỡ của em nhưng kí ức này mãi mãi tôi sẽ mang theo nó như một bài học. Cảm ơn em, cô vợ nhỏ với trái tim to lớn của anh…! Đây là những lời tâm sự của tôi nhưng cũng mong sẽ là lời cảnh tỉnh cho những ai đã có gia đình và lời nhắc nhở về trách nhiệm của người đàn ông… Tuấn (TPHCM)
Chia sẻ:
Bình luận